Luận văn tốt nghiệp - Đằng sau bức màn huyền thoại trong thần khúc của đantê

  1. Chia sẻ trang này

    Tác giả: LTTK CTV20
    Đăng lúc: 20/8/18
    Luận văn tốt nghiệp - Đằng sau bức màn huyền thoại trong thần khúc của đantê

    Những năm tháng đại học khép lại. Bốn năm học Văn với biết bao ngày nắng ngày mưa... Rồi cũng khép lại trong cái sắc đỏ rực của mùa phượng tháng 5 này. Luận văn được mở ra và khép lại trong không gian của tâm trạng đó. Nếu được nói với Thầy Cô và tất cả bè bạn những lời nói cuối cùng cho ngày chia tay, tôi sẽ nói: Rằng tôi đã được sống để mà học văn. Những năm tháng đã qua là những năm tháng không quên, tôi thấu cạn cái câu: những dòng thơ, dòng văn hay bởi nó được viết ra từ nghiên mực của tấm lòng. Trước Thầy Cô, trước bè bạn, trước cuộc sống và trước những người thân... Tôi đã viết và hoàn tất luận văn bằng chính tấm lòng của một con người đã được học văn. Kiến thức của bốn năm học tập tôi đạt được, dẫu chỉ là một giọt nước bé nhỏ trong đại dương mênh mông. Tuy vậy, “Không Thầy đố mày làm nên”, bằng tấm lòng của một đứa học trò – tôi xin tha thiết cảm ơn những người Thầy, người Cô đã dạy dỗ và hướng dẫn tôi cũng như thế hệ của tôi được bước tiếp những bước đi có ý nghĩa trên cuộc hành trình của tri thức và nhân cách. Đồng thời qua đây, tôi cũng xin thành tâm tri ân Thầy Lê Văn Chín – người đã dày công hướng dẫn và chỉ dạy tôi nhiều khi viết luận văn này. Những điều tôi nhận được không chỉ có ý nghĩa trên những trang giấy mà còn cả những năm tháng của tuổi đời. Xin cảm ơn Thầy Lương Duy Trung đã góp ý và nhận lời phản biện luận văn của tôi. Không chỉ thế, qua luận văn này – bằng dòng huyết yêu thương của Đấng Chirst tôi cũng xin chân thành cảm tạ sự nâng đỡ, gây dựng cũng như sự quan tâm của: §Mục sư Trần Bá Thành §Mục sư Khấu Anh Tuấn §Bà Mục sư quả phụ Lương Văn Sấm Nhân đây cũng xin cảm ơn tất cả các bạn cùng khóa học, nhóm bạn “Thuyền & Biển”, và những anh em tốt lành trong Đức tin đã giúp đỡ tôi nhiều lắm về tinh thần cũng như vật chất cho luận văn này được hoàn tất. Làm sao con quên được ân nghĩa của gia đình, nhất là Ba Mẹ và những người Chị rất thương... đã nuôi nấng, dạy dỗ và chịu nhiều đau khổ để cho con có được ngày hôm nay.

    [​IMG]

    ✪ ✪ ✪ ✪ ✪

    TẢI FILE PDF | TẢI FILE WORD


    Theo TEZ
     

    Xem các chủ đề cùng chuyên mục